Hài Lòng Với Tuổi Trẻ?

Đây là đoạn hội thoại trong một bộ truyện tranh Nhật mà tôi đã đọc rất lâu, kể về con đường theo đuổi giấc mơ trở thành họa sĩ vẽ manga của hai người bạn trẻ: Moritaka Mashiro và Akito Takagi. Bối cảnh của đoạn hội thoại này diễn ra khi Mashiro, sau nhiều năm theo đuổi con đường họa sĩ truyện tranh chuyên nghiệp, tham dự một buổi tiệc họp mặt lớp cuối năm. Mặc dù Mashiro rất mong muốn gặp lại bạn cũ, nhưng càng lúc, cậu càng nhận ra rằng bạn bè của mình bây giờ quá cách xa so với cậu. Họ nói về những chiếc xe hơi đắt tiền, họ nói về những chuyến du lịch xa hoa, về những cuộc vui bù khú… Trên đường trở về, Mashiro tự hỏi chính mình rằng:

“Hẹn hò theo nhóm, karaoke… Bowling… Trượt tuyết…? Mình chưa từng trượt tuyết kể từ lần cuối cùng khi còn học tiểu học… Và từ lúc mình trở thành mangaka, mình cũng chưa bao giờ đi tắm biển. Thậm chí trong đầu mình cũng chẳng hề nghĩ đến việc đi du lịch nước ngoài…

Mọi người nói như thể đây là chuyện hoàn toàn bình thường đối với họ. Một tuổi trẻ bình thường, một cuộc sống bình thường… Một cách nào đó, mình cảm thấy… Dường như mình đang bắt đầu trở thành một kẻ đi ngược với xã hội…”

Liệu rằng tuổi trẻ của Mashiro và tuổi trẻ của bạn bè Mashiro cái nào tốt hơn? Tôi chẳng dám nói được cái nào tốt hơn cả. Nhưng tôi nghĩ tôi có phần giống Mashiro. Và rất nhiều anh em đồng trang lứa với tôi cũng giống Mashiro. Chúng tôi cũng có tuổi trẻ, nhưng có lẽ tuổi trẻ của chúng tôi được dùng cho những thứ khác hơn là chỉ có những buổi hẹn hò, karaoke, bowling, tắm biển…

Sau khi tự hỏi bản thân mình, Mashiro gặp Takagi đang đạp xe tới. Hai người bạn thân lại tiếp tục trò chuyện về buổi họp mặt lớp:

Mashiro: Có phải bọn mình khác biệt so với những người khác đúng không? Kể từ cuối cấp 2, bọn mình chẳng làm gì khác ngoài vẽ manga cả, và thậm chí cũng chẳng làm gì đó vui vui, khùng khùng hết đúng không?

Tớ chưa bao giờ đi hẹn hò theo nhóm, hay karaoke, và cũng chưa tới bãi biển hay đi trượt tuyết kể từ khi tớ bắt đầu vẽ manga…

Takagi: Saikou, cậu cũng muốn vui đùa giống mọi người phải không?

Mashiro: Không…

Nếu tớ muốn vui vẻ, bọn mình đã chẳng có những gì bọn mình đang có hiện giờ. Và tớ nghĩ rằng những gì bọn mình đang làm là thỏa mãn với tớ.

Chỉ là, tớ chợt nhận ra chúng ta quá khác biệt so với những người còn lại.

Câu trả lời Không của Mashiro làm tôi bất ngờ và đồng cảm. Đôi lúc tôi cũng tự hỏi bản thân mình làm những cái này vì cái gì? Có đáng hay không? Tại sao mọi người cùng tuổi mình đang ở ngoài vui chơi, tận hưởng những thú vui ngoài kia, còn mình thì lại nỗ lực ở đây để làm gì? Nhưng nếu hỏi tôi có chịu đánh đổi để vui đùa không? Thì câu trả lời của tôi giống với Mashiro. Những gì tôi đang làm hiện giờ khiến tôi thỏa mãn. Nhưng tôi thà thỏa mãn với nỗ lực mình bỏ ra để xây dựng cuộc sống của mình hơn là thỏa mãn với những thú vui không mang lại cho tôi giá trị gì nhiều nhặng cả. Bạn có thấy giống tôi và Mashiro hay không?

Sau đoạn hội thoại này, hai người bạn bắt đầu trích dẫn lại đoạn hội thoại mà họ yêu thích trong một tác phẩm khác như sau:

Takagi: Mashiro, cậu có thấy đơn độc không? Những người bằng tuổi cậu đang đi tắm biển, leo núi, vui chơi cùng người yêu, hát vang bài ca thanh xuân…” 

Mashiro: Có lẽ tuổi trẻ mà tớ cảm nhận có hơi khác một chút so với tuổi trẻ mà Shuujin đang nói đến, nhưng tớ chắc chắn đã cảm nhận được cảm giác thỏa mãn rất nhiều lần, ngay trên những trang bản thảo mới ráo mực kia…

Tớ không muốn cháy vật vờ như những con người ở ngoài kia. Kể cả chi là một khoảnh khắc đi nữa, tớ muốn cháy thật sáng và ngọn lửa ấy đỏ rực lên và làm lóa mắt tất cả mọi người. Và cuối cùng, mọi thứ còn lại là tro tàn thanh khiết…”

Đọc đến đây, tôi thầm cảm ơn một số người bạn mà dạo gần đây đã thắp lại trong tôi ngọn lửa nhiệt huyết mà tôi đã dìm nén nó đi bao nhiêu tháng ngày qua. Ngày hôm nay, tôi cảm thấy mình đang cháy một cách mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ngày hôm nay, tôi nhìn ra xung quanh và thấy cái mà tôi gọi là “tuổi trẻ” xung quanh tôi. Họ đang làm những thứ kỳ diệu cho cuộc đời này, và tôi cũng muốn tham gia cùng họ để đốt lên ngọn đuốc “tuổi trẻ” này. Tôi muốn chúng tôi phải cháy thật sáng, thật đỏ để tất cả mọi người phải chói mắt vì ngọn lửa nhiệt huyết ấy.

Còn bạn, bạn có muốn một lần bừng cháy như vậy hay không?

Posted by Đinh Hải Đăng

Hiện tại tôi đang là một Coach (Tạm dịch: chuyên viên khai vấn) và là một người học tập cả đời (Life-long learner). Tôi hiện đang cung cấp dịch vụ khai vấn cho các khách hàng trong độ tuổi từ 18 - 35. Thời gian rảnh rỗi, tôi thường viết bài để chia sẻ những quan điểm của mình về cuộc sống và sự nghiệp.

4 comments

Thach Hoang

Bạn làm mình nhớ tới quyển sách “Nhà Giả Kim – Paulo Coelho” lắm ^^ Hãy làm tất cả những gì bạn cho là đúng và hãy sống đúng với những gì từ tâm bạn muốn làm 🙂

Đinh Hải Đăng

Có dịp mình sẽ phải đọc quyển Nhà Giả Kim này mới được 🙂

Quỳnh Quỳnh

Đọc bài này lại nhớ đến hình ảnh “chú chim hót trong bụi mận gai” ưa thích mà mình và cô bạn thân đều lấy đó ra làm “lý tưởng sống” 😀 The price of being a sheep is boredom. The price of being a wolf is loneliness… mỗi khi ra một lựa chọn thì chính mình cũng đã chấp nhận chi phí cơ hội của nó rồi :)… chỉ có điều lựa chọn nào đáng để mỗi người tin tưởng và đi đến tận cùng mà thôi 🙂 p.s: mấy bài viết của bạn rất có giá trị ^^

Đinh Hải Đăng

Chà quyển sách của bạn có vẻ rất là thú vị. Mình sẽ tìm đọc để cảm nhận thêm câu nói của bạn :-).

Chúc bạn một ngày tuyệt vời!

Chia sẻ cảm nhận của bạn...