Dù gặp chút khó khăn, thì tôi vẫn tự đứng được và không ngã, như một con lật đật giữa cuộc sống này.

4 tháng, dành một buổi để nhìn lại chặng đường đã qua.

Quyết định đến với Life Coaching với tôi là quyết định phù hợp. Hợp thời điểm, hợp con người. Biết đến life coaching đã lâu nhưng lúc đó tôi không nghĩ mình thực sự cần nó. Cho đến một hôm, tôi tâm sự với một người bạn tại Thức café. Về nhà lúc 2h sáng, tôi hiểu ra tôi vẫn chưa chấp nhận được vấn đề của mình. Nỗi buồn nó còn nguyên đấy, chất trong lòng, chưa nguôi ngoai, đôi khi vẫn hành hạ tôi. Giờ nghĩ lại, vấn đề của mình không hề lớn, chỉ là lúc đó bản lĩnh của tôi còn quá nhỏ.

Tôi gặp anh Đăng tại văn phòng TGM. Tôi nói hết, anh nghe hết. Tôi không muốn chia sẻ chi tiết, tôi không muốn chia sẻ những gì quá cá nhân (Nếu bạn nào thật sự cần thì liên lạc với tôi, tôi sẽ kể). Đăng ký Life Coaching, tôi đã tìm được một người bạn đồng hành làm chỗ dựa trong 4 tuần. Tôi được anh chia sẻ về những vấn đề tôi từng nghe qua nhưng chưa hiểu hết: năng lượng ảnh hưởng thế nào đến tôi, mấu chốt của sự trì hoãn, cách khắc phục tâm trạng xuống dốc… Kiến thức đơn giản, cách thức đơn giản, nhưng nếu không được nghe anh chia sẻ thì tôi sẽ không bao giờ biết nó có hiệu quả đến vậy.

Tôi muốn nói với mọi người rằng, Life Coaching không phải viên thuốc thần thay đổi người được coach 180 độ, từ lười biếng thành chăm chỉ, từ dốt nát thành thần đồng, từ bé nhỏ thành vĩ đại. Thay đổi chỉ đến từ bản thân người học. Quá trình thay đổi bản thân không có vui, không hấp dẫn, không thú vị. Nó chỉ cần thiết và xứng đáng, hai chữ đó quá đủ để khiến chúng ta phải làm nó. 

Tôi cũng muốn nói luôn, Life Coaching của anh Đăng đối với tôi không như cốc nước đường, uống xong vừa sướng vì ngọt vừa sướng vì thay đổi bản thân. Anh từng mắng tôi, tôi cũng từng giận anh, nếu như không đủ suy nghĩ để kiềm chế lại thì có thể hai anh em đã cãi nhau ỏm tỏi rồi xong kèo, ai đi đường người nấy. Life Coaching giống như thuốc đắng giã tật vậy, nếu bạn đã chọn thì chuẩn bị tinh thần chấp nhận mọi góc nhìn và quan trọng nhất là không – bỏ – cuộc.

Sau 4 tháng kể từ khi tôi kết thúc Life Coaching, tôi gặp lại anh Đăng. Anh bảo tôi khác hoàn toàn so với ngày xưa. Tôi nhiều năng lượng hơn, vui hơn, bình tĩnh hơn. Tôi nghĩ mình thay đổi hoàn toàn là do tôi học được cách chấp nhận mọi thứ qua 4 tuần Life Coaching. Tôi không rõ tôi đã học bằng cách nào. Có thể học từ lúc tôi chia sẻ với anh tất cả vấn đề tôi gặp phải, khi tôi có thể nói hết ra cũng là lúc tôi bắt đầu chấp nhận nó. Có thể học từ lúc nghe anh đập vào mặt tôi những từ rất thẳng, lúc ấy tôi rất giận nhưng vẫn biết điều là đúng nên không cãi cùn. Có thể tôi học từ những buổi tối đi bộ liên tục, vừa đứng trên cầu Sài Gòn vừa nghe nhạc, dừng lại tất cả dự định tương lai và hối tiếc quá khứ, chỉ sống trong khoảnh khắc này.

Sau Life Coaching,  tâm trạng tôi cũng có lúc lên xuống nhiều. Vừa sống vừa dằn vặt, đôi khi tự hỏi cái mình làm là đúng hay sai. Nhưng rồi tôi vẫn trở lại trạng thái nhiều năng lượng như một thói quen. Tôi vẫn tập chấp nhận mọi điều bất trắc, xui xẻo xảy đến với mình như một điều cần thiết. Cuộc sống nhẹ nhàng hơn. Tôi không còn ghét ai buồn ai giận ai. Tôi chỉ tập trung vào hiện tại, tập trung làm việc tạo ra kết quả, tập trung làm cái mình thích. Cuộc sống đơn giản, nhẹ nhàng, nhiều sắc màu, sôi động như một bức tranh đẹp. Thi thoảng những góc buồn lộ ra, nhưng không sao, tôi biết mình sẽ chấp nhận được nó như một điều bình thường.

Cám ơn anh Đăng và Life Coaching. Life Coaching không đến sớm cũng không đến muộn mà đến đúng điểm thắt của cuộc sống, chỉ tôi cách gỡ nó. Để sau này, tôi có thể tự gỡ vấn đề của mình. Dù gặp chút khó khăn, thì tôi vẫn tự đứng được và không ngã, như một con lật đật giữa cuộc sống này.