Tôi, ngày ấy và bây giờ.

Còn nhớ, ngày đó đang lượn lờ facebook, như một thói quen kích cái tên: Đinh Hải Đăng và vô tình nhìn thấy dịch vụ life coaching của anh. Ừ, cũng tò mò vô đọc  như thế nào. Thế là, sau đó cứ đắn đo suy nghĩ, cân nhắc có nên đăng ký “ĐẠI” một lần hay không?

Và rồi,

Sau khi bị trục trặc lên xuống, cũng được book lịch hẹn miễn phí buổi đầu tiên. Cái ngày ấy, con bé cứ hồi hộp, cố gắng chỉnh chu nhất & giả tạo nhất có thể. Bởi, anh là người mà mình quen biết lúc trước. Có bao nhiêu thì cứ giấu, cứ đem cái gì tốt đẹp nhất, vui tươi nhất đến gặp anh… chứ không thì MẤT MẶT LẮM (cười)

Kể cũng buồn cười, giấu không được bao lâu thì cũng bị phơi bày hết. Nó không mang nghĩa là người đối diện đang cố tra tấn mà là bản thân con bé tự bộc lộ ra những lo toan, những mù mờ của mình lúc này một cách tự nhiên nhất và tất nhiên, kéo theo Nó cứ khóc, cứ khóc mà không tài nào kiềm chế được. Anh hỏi gì cũng không biết, hướng đi chính xác như thế nào cũng không xác định được, cái nào cũng muốn ôm đồm và rồi tự chính mình làm gánh nặng cho bản thân. Hoàn cảnh lúc ấy giống như mình sắp muốn bỏ cuộc tới nơi rồi và muốn thả trôi cuộc đời mình vậy. Phía trước mù mờ thử hỏi làm sao con người đủ mạnh mẽ mà đi tiếp… Ít nhất là đúng với con bé lúc ấy.

Anh hỏi: Tại sao lại làm cái này?

Nó: Dạ vì muốn Ba Mẹ em vui. (con bé trả lời thản nhiên)

Anh: Nó có thực sự là thứ em muốn?

Nó: Dạ không, nhưng mà…

Nhiều câu đại loại như thế cũng có “nhưng mà” kèm theo.

Lần khác, Nó cứ than trách, oán hận những người mà lý ra họ phải yêu thương Nó, Nó phải được công bằng như những người khác. Nó trách cuộc sống sao lại bất công đến vậy? Sao Nó không được may mắn như người này, kẻ nọ. Nó đòi hỏi quá nhiều!

Nhờ anh Nó hiểu được bài học về cách chấp nhận và chuyển đổi suy nghĩ về những điều không tốt đó. Phải biết yêu thương bản thân chứ không phải là hướng theo người khác rồi bản thân mình khổ sở vì họ.

Lần thứ 2, lần thứ 3 và những tháng tiếp theo, có khi là một tuần 1 lần, 2 tuần một lần Nó gặp anh đều đặn.

Anh bảo Nó:

“Ngồi đây kể thì được gì, HÀNH ĐỘNG ĐI”.

Nó làm theo, không phải vì anh ra lệnh mà là Nó đang tự nỗ lực đấu tranh với cuộc sống của chính mình, để tìm lại con người của mình lúc trước. Nó muốn là chính mình, muốn có được những thứ tốt đẹp trên cuộc đời này đang chờ Nó phía trước. Nó muốn cuộc sống mình tốt hơn, từng phút, mỗi ngày.

Và giờ,

Mỗi lần gặp anh là một lần nó cười toe toét, Nó hạnh phúc và hài lòng với Nó của ngày hôm nay.

Một Nó hoàn toàn khác, biết yêu thương nhiều hơn, mạnh mẽ vượt qua mọi thứ. Nếu như ngày trước Nó muốn làm cái này cái nọ là vì ai đó chẳng phải Nó thì ngày hôm nay Nó đang nỗ lực trên con đường biến ước mơ của mình thành hiện thực. Nó biết xác định được những gì mà Nó thực sự muốn làm trên cuộc đời này.

Quan trọng, Nó biết sứ mệnh của Nó là gì, đã thôi không còn hướng theo người khác mà bắt ép mình thích theo. Đã không còn những lần khóc lóc oán trách bất công mà thay vào đó Nó biết “Let it go” (như anh chỉ Nó làm mỗi khi có gì đó không vui) bỗng dưng đời đẹp trở lại trong mắt Nó.

Nó bây giờ đã biết nhìn cuộc sống dưới đôi mắt tròn xoe đầy màu sắc và tự dưng những thứ tốt đẹp đã và đang đếnvới Nó – một cách rất tình cờ.

Đến giây phút này đây, Nó chỉ biết làm một việc duy nhất:

“Để tay lên ngực trái, mỉm cười & thầm biết ơn chính mình – con bé đáng tự hào của ngày hôm nay.”

Kể cũng lạ, mọi thứ cứ như một giấc mơ mà đến giờ vẫn chưa thể tin nổi.

Vậy đó,

Đã gần tròn 4 tháng có anh đồng hành rồi còn gì?

Cảm ơn anh, thực sự biết ơn anh nhiều, rất nhiều.

Như Hiền.